Mèo lại hoàn mèo
Truyện ngụ ngôn
Ngày xưa có một người nuôi một con mèo. Nghĩ con mèo của mình khôn ngoan, tài giỏi không có loài nào hơn nữa, mới đặt tên cho nó là “Trời”.
Bản truyện
Ngày xưa có một người nuôi một con mèo. Nghĩ con mèo của mình khôn ngoan, tài giỏi không có loài nào hơn nữa, mới đặt tên cho nó là “Trời”. Một hôm, có một ông khách đến chơi, thấy sự lạ mới hỏi rằng: – Sao ông lại dám gọi nó là con “Trời”? – Con mèo của tôi quý hóa có một không hai. Gọi nó là con mèo thì không được. Phải gọi là con “Trời” mới xứng đáng, vì không ai hơn được “Trời”. – Thế mây chẳng che được trời là gì? – Thế thì tôi gọi nó là con Mây. – Thế nhưng gió lại đuổi được mây! – Thế thì gọi nó là con Gió. – Thế nhưng thành lại cản được gió! – Thế thì tôi gọi nó là con Thành. – Thế nhưng chuột lại khoét được thành! – Thì tôi gọi nó là con Chuột. – Thế nhưng mèo lại bắt được chuột! Chủ nhà nghĩ ngợi rồi bảo: – Thì tôi lại cứ gọi nó là con Mèo như hôm trước vậy. Ông khách vỗ tay cười: – Thế có phải là: “Mèo lại hoàn mèo” như câu tục ngữ ta vẫn thường nói không?
Tóm tắt và bài học
Tóm tắt ngắn: Ngày xưa có một người nuôi một con mèo. Nghĩ con mèo của mình khôn ngoan, tài giỏi không có loài nào hơn nữa, mới đặt tên cho nó là “Trời”.
Bài học: Câu chuyện gửi gắm một bài học nhân văn cho người đọc.
Dị bản / truyền thống kể
Câu hỏi thường gặp
Truyện này phù hợp với độ tuổi nào?
Phiên bản này được gợi ý cho trẻ từ 5+. Phụ huynh có thể kể nhẹ nhàng hơn với các bé nhỏ tuổi.
Bài học chính của truyện là gì?
Câu chuyện gửi gắm một bài học nhân văn cho người đọc.
Có bản hoạt hình hoặc bản nghe không?
Chưa có. Trang này đã chuẩn bị sẵn để gắn phiên bản hoạt hình hoặc bản nghe trong tương lai.