Chuyện kể bé nghe

Hai lần bàn học tưng hửng

Chuyện kể bé nghe

Bàn Học biêt thừa là cái bút ấy của một chú học viên bổ túc bỏ quên tối qua. Cô cậu nào thấy nó đẹp, nhận vơ là của mình thì… Bàn Học sẽ kêu thật to cho bẽ mặ…

#Truyện kể cho bé#Chuyện kể bé nghe

Bản truyện

Bàn Học biết thừa là cái bút ấy của một chú học viên bổ túc bỏ quên tối qua.

Cô cậu nào thấy nó đẹp, nhận vơ là của mình thì…

Bàn Học sẽ kêu thật to cho bẽ mặt.

Sẽ biết tay nhau.

Để rồi xem!

Bàn Học khoái chí chờ đợi.

Sáng hôm sau, Bàn Học đứng lặng im nhìn cô bé Phương Lan xuýt xoa ca ngợi chiếc bút chì. – Chà, cái màu cánh trả mới đẹp làm sao!

Hàng chữ nhũ vàng óng ánh nổi bật lên.

Lại còn cục tẩy đỏ tươi ở đầu nữa chứ.

Bạn này chắc khéo tay lắm đấy, đường gọt tròn xoe. (Thế là Phương Lan lại có một việc tốt để ghi vào sổ của mình rồi).

Không hề do dự, Phương Lan viết ngay một lá thư cho bạn học buổi chiều: Bạn buổi chiều ơi!

Tôi trả lại bạn chiếc bút bạn bỏ quên.

Anh chàng Bàn Học tưng hửng khi ngó xem lá thư trên rồi tự động viên mình: “Biết đâu, buổi chiều, biết đâu…” Thu Mai ở lớp 2C buổi chiều ngồi chỗ ấy nhận được lá thư và chiếc bút chì cánh trả.

Cô bé đắn đo suy nghĩ: “Của ai bút chì này?

Sao lại trả cho mình nhỉ?

Ừ mà mình cũng có mất một chiếc bút chì thật, nhưng một bút chì khác cơ…” Thu Mai mở hộp chì của mình ra.

Có một chỗ trống.

Bút chì cánh trả nằm vừa khít.

Bàn Học phấn khởi reo lên.

Nhưng chợt thấy Thu Mai lại lấy bút ra.

Bàn Học lặng im chờ đợi.

Tự nhiên Bàn Học thấy bút viết vào giấy, giấy hằn vào mặt mình từng chữ, từng chữ: Bạn Phương Lan ơi!

Tôi có mất bút chì thật, nhưng không phải chiếc bút chì này.

Tôi trả lại bạn để bạn hỏi cắc bạn xung quanh xem!

Thu Mai viết xong rồi nhưng vẫn chưa yên tâm.

Hay là ta đến gặp Phương Lan…

Buổi sáng, lớp 2A vừa tan học, Thu Mai đã chạy ngay vào cạnh Bàn Học để gặp Phương Lan: – Phương Lan ơi !

Không phải bút chì này của “người ta” đâu. – Cũng chẳng phải của Phương Lan.

Không biết của ai thế nhỉ? – Phương Lan đã hỏi kĩ các bạn xung quanh chưa? – Thế à!

Hay là…

Người ta với đằng ấy đưa nộp cho cô giáo đi.

Anh chàng Bàn Học lần nữa lại tưng hửng với dụng ý không lấy gì làm đẹp đẽ của mình.

Đôi mắt như tròn hơn, sâu hơn ngoái nhìn theo.

Thu Mai và Phương Lan nắm chặt tay nhau, ở giữa là cái bút chì xanh màu cánh trả.

Hai cô bé dẫn nhau lên văn phòng gặp cô giáo.

Bước chân của họ xa dần.

Anh chàng Bàn Học cứ đứng trơ nhìn theo.

Việc làm tốt của hai bạn Phương Lan và Thu Mai đã làm cho anh chàng Bàn Học tưng hửng.

Bàn Học đâu biết rằng, dẫu hai bạn rất thích cái bút chì xinh xắn do người khác bỏ quên nhưng người học sinh thật thà, tôi bụng không thể nhận nó mà phải tìm cách trả lại cho người mất.


Tóm tắt và bài học

Tóm tắt ngắn: Bàn Học biêt thừa là cái bút ấy của một chú học viên bổ túc bỏ quên tối qua. Cô cậu nào thấy nó đẹp, nhận vơ là của mình thì… Bàn Học sẽ kêu thật to cho bẽ mặ…

Bài học: Câu chuyện gửi gắm một bài học nhân văn cho người đọc.

Dị bản / truyền thống kể

Nguồn gộp: 1 bản

Câu hỏi thường gặp

Truyện này phù hợp với độ tuổi nào?

Phiên bản này được gợi ý cho trẻ từ 5+. Phụ huynh có thể kể nhẹ nhàng hơn với các bé nhỏ tuổi.

Bài học chính của truyện là gì?

Câu chuyện gửi gắm một bài học nhân văn cho người đọc.

Có bản hoạt hình hoặc bản nghe không?

Chưa có. Trang này đã chuẩn bị sẵn để gắn phiên bản hoạt hình hoặc bản nghe trong tương lai.